Contents

Du học sinh: Về hay Ở?

Quan điểm của mình: câu hỏi thú vị, nhưng sai vấn đề.

Ẩn trong câu hỏi “về hay ở?” là 2 incorrect assumptions:

  1. Về là phải về ngay
  2. Chỉ có về mới giúp được quê hương

Những người không về bây giờ không có nghĩa là mãi mãi họ không về. 10 năm, 20 năm, 30 năm. Thậm chí đời bố ko về, đời con về, đời cháu về, cũng gọi là về!

Mấy bữa trước, mình tình cờ nghe được trên đài chuyện “John đi tìm Hùng”. John là người Việt định cư thế hệ thứ 2 ở Mỹ. Anh lớn lên ở Mỹ, không biết nói 1 câu tiếng Việt cho đến hết những năm cấp 3. Nhưng sau khi vào ĐH, tò mò về nguồn gốc cha ông của mình, John bắt đầu học tiếng Việt, rồi quyết định một mình về Việt Nam, đi bộ từ Nam vào Bắc, trong tay không một đồng xu. Khi trở về, anh cảm thấy gắn bó với quê hương hơn, và giờ đã chuyển hẳn về Việt Nam sinh sống.

Tây Tạng bị Trung Quốc chiếm đóng từ những năm 50, người dân phải lang bạt tứ xứ, sống ẩn dật nhờ Ấn Độ. Trung Quốc giờ vị thế ngày càng lớn mạnh, không nước nào dám bênh Tây Tạng. Người dân Tây Tạng cơ hội lấy lại đất nước là gần như số không. Dalai Lamai biết thế, nên ông dậy người Tây Tạng rằng: dù ở tứ phương, luôn phải đoàn kết, giữ văn hoá truyền thống, nếu có ngày thể chế thay đổi, hãy về xây dựng lại quê hương. Điều quan trọng là lưu lạc xứ người nhưng vẫn nhớ về nơi sinh ra mình. “Quân tử trả thù, 10 năm không muộn!” Thế nên mình nghĩ bạn ở đâu không quan trọng, miễn là có tâm hướng về quê hương. Hãy cứ phát huy hết khả năng của mình đi, cơ hội đóng góp còn rất nhiều, không cách này thì cách khác.

Không phải cứ tất cả phải về Việt Nam là giúp ích đất nước.

(Bạn nào cảm thấy về đóng góp được cho đất nước, hoàn toàn hoan nghênh. Bạn mình nhiều người về và mình rất khâm phục những bạn đó.)

Câu hỏi cần hỏi là: làm thế nào xây dựng được mạng lưới người Việt toàn cầu lớn mạnh, TRONG và NGOÀI nước? Người ở ngoài đón nhận tinh hoa thế giới, quảng bá văn hoá Việt Nam, người ở trong trực tiếp xây dựng cơ sở hạ tầng. Theo mình, đó mới là câu hỏi đáng hỏi.

More Reading
Older// About Me